mọi người đều nói ta biến thái
Nhưng cũng có người nghĩ như thế, cứ tưởng rằng tiền có năng lực thần thông, hễ có tiền thì mọi chuyện đều thông qua như câu nói: "Tiền nhiều có thể sai quỷ kéo cối xay," đó là lối suy nghĩ hết sức sai lầm.
Mozilla, nhà sản xuất trình duyệt Firefox, mới đây đã phát hành một báo cáo với nội dung tập trung vào cách mọi người sử dụng trình duyệt web. Các lĩnh vực được đề cập bao gồm mức độ hiểu biết của người dùng về trình duyệt web và tầm quan trọng của trình duyệt
Theo tác giả, cuộc sống càng có nhiều biến động, những thử thách chúng ta gặp phải càng lớn thì 7 thói quen càng có giá trị đối với tất cả mọi người. Vì các khó khăn, thách thức luôn tồn tại và ngày càng phổ biến nên các giải pháp đưa ra đều dựa trên những nguyên tắc mang tính quy luật, hiển nhiên, bất biến, và phát triển lâu dài trong lịch sử.
31 Tháng Tám, 2017 34.097 Lượt xem Góc báo chí Biết những câu nói nổi tiếng dưới đây của người Do Thái bạn sẽ hiểu được vì sao họ lại thông minh và giàu có như vậy. 1. Tài sản có thể trở về số 0 nhưng kiến thức phải càng ngày càng mở rộng. 2. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ. 3.
Chồng hờ hững nói: "Vợ bận rộn tối ngày, mỗi lần chồng động vào đều bảo mệt nên chồng nhờ người khác làm việc đó giúp vợ thôi". Tôi tức giận quát vào mặt chồng: "Anh không chịu ra ngoài kiếm tiền, bây giờ tôi phải làm thay anh. Thế mà ở nhà rảnh rỗi quá lại sinh ra bồ bịch, anh quá đáng lắm. Chúng ta chia tay đi".
Ich Möchte Gerne Einen Mann Kennenlernen. Truyện Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái là một câu chuyện khá hấp dẫn và thú vị, nhan đề truyện phần nào cũng nói cho bạn đọc được nội dung, tưởng chừng là câu chuyện Ta rất yêu Nghiêm Tử Tụng, yêu đến mức không có cách nào kiềm chế nổi. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, ta đã thề ta sẽ trở thành bạn gái của hắn. Ta giúp giặt quần áo, quét dọn vệ sinh. Mỗi ngày ta đều tự cho mình là bạn gái của hắn. Cho dù hắn có chán ghét ta cỡ nào, ta vẫn không thèm để ý. Nhưng hắn lại không thương ta. Hắn chỉ ăn cơm ta làm cho hắn, sau đó mỗi lần nhìn thấy ta đều nói “Ngươi cút sang một bên cho ta!”. Có một ngày, ta đẩy hắn xuống cầu thang rồi nói “Nghiêm Tử Tụng, ngươi tàn phế đi! Ngươi tàn phế, ta sẽ nuôi ngươi cả đời.”. Về sau, ta lại đột nhiên không thương hắn nữa. Hắn làm gì ta cũng thấy phiền. Có một ngày hắn tự mình té xuống cầu thang rồi nói với ta “Tương Hiểu Mạn, ta tàn phế, ngươi phải nuôi ta cả đời.” Hắn còn nói “Nếu không, ta giặt quần áo, nấu cơm giúp ngươi?” [Được rồi, thật ra văn án còn một phần nữa…] Vương Đình Hiên là sư huynh của ta. Hoặc có thể nói là, một pho tượng thần. Mọi người đều nói, nếu trong văn án mà không nhắc gì đến hắn là bất kính. Gì vậy! Ta cự tuyệt đề cập đến người này. … Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch Trùng Tiểu Biển Gả Hạnh Không Hẹn Trùng Tiểu Biển Thời Gian Đem Gừng Nấu Thành Đường Trùng Tiểu Biển Hứa Mùa Xuân Về Hoa Sẽ Nở Trùng Tiểu Biển Hứa Một Mùa Xuân Về Hoa Sẽ Nở Trùng Tiểu Biển Trọng Sinh Vì Nàng Takei Tiên Sinh
VA CHẠM KỊCH LIỆT EDITOR DOCKE Đương nhiên là ta không thành công. Không có lộ phí, ta cũng không thể đi được. Nhưng Tiểu Bảo còn đáng thương hơn ta. Quách Tiểu Bảo có thành tích xuất sắc, đủ tư cách được cử đến học ở Thành Cao. Đến lúc đó, cũng có thể học cùng trường với Đại thần. Một người biến thái tự kỷ, thông thường sẽ không coi ai ra gì. Nhưng đại thần không phải là người, cho nên Quách Tiểu Bảo luôn tránh xa đại thần. Cũng hết cách, đây là một trường hợp bất khả kháng. Cho nên ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy đại thần là một đối thủ cạnh tranh quá mạnh. Để bảo trì lòng tự tin cao độ cùng cảm giác vẻ vang của mình, ta quyết định rời xa đại thần, quý trọng sinh mệnh! Nhưng một ngày trước khi điền vào nguyện vọng, đại thần tới tìm ta. Hắn nói “Chân thạch cao của em đâu?” Hừ hừ, ta đã biết trước ngươi sẽ trở lại tìm nó mà. Có chút đắc ý nói “Giữ lại chứ sao, còn cắm hoa nữa!” Mẹ ta nói, dù thế nào cũng phải dùng tiền mới có được, không nên lãng phí. Bởi vậy mới lấy nó để làm bình hoa, tuy chỉ dùng để cắm hoa giả. “Ừm, trên đó viết cái gì?” Thử ta hả? Hừm, trí nhớ của ta, dù thế nào cũng là sản phẩm miễn kiểm của quốc gia đó nha! Tự hào ngẩng cao đầu “Waiting for you!” Đại thần híp mắt, đột nhiên vén tóc ta ra sau tai, mỉm cười dịu dàng “Vậy, thi cho tốt nha.” “…” Ta cứng đơ. Híc, ta hận vì mình quá thông minh, vì sao lại hiểu rõ ý tứ của đại thần chứ, hắn muốn nói Ta chờ ngươi ở Thành Cao. Đại thần, ngươi không phải người, không phải là người mà. Ngươi là giai cấp bóc lột, đồ địa chủ ác bá, đồ bạo quân. Kháng nghị! Kiên quyết kháng nghị! Nhưng ngoài mặt, ta lại cười đến ngây thơ xán lạn, nhìn hắn nói, “Được.” Hừ hừ, núi cao hoàng đế xa, gần đây ta đã thành lập được một đội du kích tiểu biến thái. Tuy rằng đội viên chỉ có… một mình ta! Công tích nho nhỏ đều không dễ dàng gì có được, nhưng dù thế nào cũng phải chiến đấu với hắn tới cùng! Đại thần cười “Nhà em bán bánh bao à.” Ta dừng một chút, cảnh giác gật đầu. Thời gian trước đã thuê được một cửa hàng, chính thức đổi sang nghề bán bánh bao. Khụ, này đại thần, không phải là ngài muốn ăn bánh bao không trả tiền đấy chứ, thật khẩn trương. “Ừm, vậy sau này, bữa sáng sẽ do em phụ trách nha.” Sau đó hắn lại cười ôn hòa, nói như thể đang vui đùa “Mẹ anh cứ nói, nếu như anh không chịu ăn sáng sẽ bị tuột huyết áp, tính tình không tốt.” Ta hóa đá trong chớp mắt. Sau đó hắn lại vỗ vỗ vào vai ta, “Nhà em bán một cái bánh bao giá bao nhiêu? “… Năm đồng…” Hắn nhẹ nhàng cười, “Đặt hàng số lượng lớn mà, giảm giá chút đi.” Tro cốt ta hóa đá… “Chuyện đó…” Ta ủy khuất nhìn hắn. “Ửm?” Đại thần vốn là như vậy, bộ dáng nhàn nhã như đi chơi. Ta thấp giọng, nói nho nhỏ, “Giám đốc của công ty trách nhiệm hữu hạn bánh bao Tương Thị, là mẹ em…” Đại thần hơi hơi hí mắt. “Khụ, vậy hay là, anh sẽ thu tiền công băm thịt viên của em nhỉ.” Ô ô, hận ngươi hận ngươi, lại muốn ta làm không công ư! *** Sau đó, ta cũng không thể tránh được, thi đậu vào Thành Cao. Mẹ ta mừng rỡ kéo cha ta đến một mảnh đất trống, nhảy múa suốt một đêm. Mẹ ta còn nói, sẽ lăng xê ta lên làm người phát ngôn cho Công ty bánh bao Tương Thị. Lúc đó, ta sẽ đứng trước mặt tiền cửa hàng nhà chúng ta, ca hát… … Bánh bao nhân xá xíu đây! Mời đến ăn bánh bao nhân xá xíu mới ra lò đây. Mời đến ăn bánh bao nhân xá xíu mới ra lò đây. Còn có cả bánh bao nhân thịt heo. Bánh bao đậu, bánh bao khoai, muốn loại nào có loại đó đây! … Ôi… Từ nhỏ vẫn cho rằng, thi vào đại học mới là cuộc thi quan trọng nhất mà đời người phải đối mặt, là bước ngoặt quan trọng nhất của đời người. Nhưng những lời này, hiển nhiên là không thích hợp cho tất cả mọi người. Ví dụ như ta đây. Bởi vì trong lòng ta hiểu rõ. Khi ta lựa chọn vào học ở Hoa Gia thì đồng thời, trường trung học và đại học cũng đã được quyết định. Mặc dù, thật ra là đại thần giúp ta quyết định… Nhưng cũng không sao, học ở trường nào đối với ta mà nói, cho đến bây giờ cũng không phải là điều quan trọng nhất. Đại thần, chẳng phải có tên là Vương Đình Hiên sao. Lên trung học rồi ta mới phát hiện, các bạn học xung quanh ta bắt đầu có thói quen gọi đại thần là Vương đại tiên. Ta nhìn ra được đại thần rất không thích, nhưng mọi người vẫn len lén gọi như vậy. Sau ta lại biết được, ở Hương Cảng Hồng Kông có một Hoàng đại tiên* cầu được ước thấy, khiến cho vô số thiện nam tín nữ đổ xô đến quỳ bái ông. Bởi vì có lúc đại thần làm cho ta mất hứng, nên ta cũng muốn khiến hắn phải mất hứng —— Vương đại tiên! Vương đại tiên! Này, anh còn nợ em hai năm tiền bánh bao đó nha! Nhưng từ khi lên trung học, cuộc sống của chúng ta thuận buồm xuôi gió. Sau đó lại có thêm một năm vui sướng. Ta và đại thần, lần thứ hai xa cách một năm trời. Tiếp sau đó, vào học ở ngôi trường đại học mà đại thần đã chọn. Ngày đầu tiên nhập học, ta đã gặp được tiểu yêu quái. Đây đúng là duyên tiền định, chúng ta phải gặp nhau. *** Ta không có cách nào hình dung được nỗi kích động trong lòng mình. Sự lo lắng rất khó hiểu kia, sau vài năm niên thiếu, đến hôm nay cũng đã trưởng thành. Vẫn là đôi mắt hoa đào câu hồn như trước, mà điệu bộ cử chỉ lưu loát triền miên kia, vẫn tương tự như trong trí nhớ của ta, lại có một chút khác biệt. Còn chưa hết kích động, không ngờ đại thần đã bất thình lình, thần không biết quỷ không hay, xuất hiện trước mặt ta. Hắn đón lấy hành lý trong tay ta, nhẹ nhàng nói “Tiểu biến thái, trưởng thành rồi nhỉ…” Lại đảo mắt qua vòng ngực của ta, có chút tiếc hận lắc nhẹ đầu, “Ban đầu nếu lời nói của anh có chút hữu ích thì em cũng không nên phản bội như vậy chứ.” Gào khóc! Đúng là khơi dậy nỗi đau nhức, khổ sở nhất trong lòng ta mà! Hắn từng nói, bộ ngực của ta có dậy thì được hay không, còn phải chờ quan sát. Nhưng thế cục phát triển không mấy lạc quan. Ta cũng không cẩn thận đá cho hắn một cước. Hắn nói “Ôi, để anh nói lại.” Nhưng tiếp theo lại cười cười, bổ sung một câu, “Thật ra, viễn cảnh phát triển sau này cần phải kham ưu lo lắng, chăm lo.” Sau đó, bộ ngực của ta vẫn ưu lo cho đến giờ… Ô ô, vì sao lại không phải là ưu của ưu tú cơ chứ! Ta trộm liếc mắt nhìn đại thần, hắn làm sao biết được ta đang ở đây? Đừng nói với ta là hắn ở đây chờ ta nha. Ta không tin, đánh chết cũng không tin. Hại ta trong lòng quấn quýt không yên. Thật ra bây giờ, chuyện mà ta muốn làm nhất, chính là phải đi làm quen với tiểu yêu quái. Được rồi, hắn không còn nhỏ nữa, vậy phải đổi tên thành yêu quái đại nhân! Ta không yên lòng đi theo phía sau đại thần, nhưng vẫn luôn quay đầu ra sau nhìn dáo dác. Xung quanh hắn liên tục vang lên tiếng than sợ hãi, ánh mắt kinh diễm không dứt. Má ơi, đây chính là người chồng mà con đã thiết tha mơ ước bấy lâu! Trêu hoa ghẹo nguyệt, bất an vu thất! chỉ đàn bà có chồng còn lẳng lơ, tìm đến người đàn ông khác Ta tin tưởng, ánh mắt ta bây giờ đích thị là ai oán, thân ái triền miên. Trên thế giới này, khoảng cách xa nhất là ta nhìn ngươi mà ngươi lại không biết là ta đang nhìn ngươi… Sau đó, ta lại rơi vào trầm mặc. Cách biệt bao nhiêu năm nay, vậy mà tâm tình ta vẫn trước sau như một – dâng trào… Nói cách khác, có lẽ đây chính là một loại si tình không thể thay đổi cũng không chừng. Ta cười cười. Ta cuối cùng vẫn làm theo thói quen giả ngu. Kẻ trước người sau, vẫn cứ sống khoa trương Lời nói khoa trương, động tác khoa trương, biểu tình khoa trương. Nhưng thật ra, đối với tất cả các loại khoa trương thì tuổi tác của ta là… khoa trương nhất. Ta trưởng thành rồi, đến khi trên bánh kem phải cắm nhiều hơn chục cây nến thì mẹ ta bắt đầu có thói quen chỉ thắp một ngọn nến duy nhất. Bởi vậy, cũng làm cho ta quên mất tiêu tuổi tác của mình. Mấy năm nay, cũng không bị người nào hỏi han đến. Nhưng vào thời gian bị đại thần lợi dụng, ta cũng đồng thời mượn danh nghĩa của hắn, quét dọn một ít đào hoa của mình. Ba chữ Vương Đình Hiên kia, quả là rất có cao độ, có lúc, thậm chí còn phải ngưỡng mộ nữa. Vì vậy, ta độc thân cho đến nay. Nói trở lại, thật đúng là lúc nhìn thấy yêu quái đại nhân, ta có cảm giác tim đập rất nhanh. Loại xúc động này, ta không muốn bỏ qua. Âu cũng là! Lập tức phấn chấn tinh thần, hôm nào phải lập một đền thờ trinh tiết cho mình mới được! Bỗng nghe thấy một âm thanh, “Hắn đẹp trai không?” “Ừm, đẹp.” Ta gật đầu, tủm tỉm cười. “Hơn cả anh?” “Hứ.” Khóe miệng khinh thường vung lên, hứ một tiếng. Ta nhướng hàng lông mi gầy, khóe mắt nhẹ xếch lên. Sau đó rung đùi đắc ý, tiện thể quay đầu lại liếc mắt nhìn xem kẻ nào lại không biết tự lượng sức mình như vậy —— Mắt thấy đại thần vân đạm phong khinh xoa môi, dáng tươi cười ấm áp mà ôn hòa. … Ôi chao! Đại thần, ngài đã thành thần thăng tiên rồi mà còn muốn so đo tướng mạo với yêu quái sao? Tục! Quá tục! Nhưng lúc này, ta vẫn đang phe phẩy đầu, cái cổ lệch sang một bên, ánh mắt khinh bỉ… … Ánh mắt ta dường như cương cứng, duy trì góc độ khinh bỉ lớn nhất… Á, đại thần, ngài hiểu lầm rồi. Không phải ta đang khinh bỉ ngài. Có cho ta lá gan to bằng trời ta cũng không dám! Ngài phải tin tưởng ta, đây tuyệt đối chỉ là một loại cách điệu của ánh mắt sùng bái… “Ây dza!” Vì vậy, ta liền thuận thế kêu lên một tiếng, một tay đấm vào sau gáy, trừng to mắt, “Không xong rồi!” Đại thần bất động thanh sắc, nhìn ta bằng nửa con mắt. “Chuột rút!” Ta ra sức tỏ ra mệt nhọc, “Cổ bị chuột rút!” “…” Đại thần nhếch môi, “Chuột rút lợi hại thế sao.” Như cười như không. “Làm tổn thương luôn thần kinh thị giác của em rồi à.” “…” Ánh mắt ta rất chân thành, im lặng là vàng, đồng thời cười nịnh nọt. Thật ra cứ như vậy mà đối với hắn thôi, tuyệt không cần cố sức, cũng không cần phải hao tổn tâm tư. Nhưng không biết đại thần có đúng là đã giả ngu với ta hay không, chỉ thấy hắn cười cười, “Được rồi, em vừa mới hứ’ là có ý gì?” “Say nắng!” “Bị chuột rút thì cứ xoa bóp là được rồi…” Hắn lại hí mắt. “Chuyện đó…” Đầu tiên ta cười cười, quyết định thật nhanh, nghiêm túc điều chỉnh khuôn mặt “Hết rồi”. Sau đó nhẹ nhàng bẻ xoay cổ. Mười ngón tay giao nhau bẻ đốt tay lên xuống, hít thở sâu —— “Hừ hừ.” Ta hoàn toàn trở về động tác cùng thần tình lúc nãy, sau đó dựng thẳng ngón tay cái, chỉ ra phía sau, nheo một mắt lại, khinh thường nói, “Với dáng dấp của hắn, làm sao so nổi với sư huynh ngài? Em ghét nhất là nhìn thấy mấy người như hắn, ánh mắt quá câu hồn, sống mũi quá thẳng, cái mông quá căng…” “Vậy sao?” Một giọng nói hơi khàn khàn, mang theo âm nam trung đầy từ tính tiêu hồn, đột nhiên cắt ngang lời ta. Con bà nó, không thấy ta đang bận lừa đại thần sao! Nhưng vừa quay đầu lại —— Ta lại quýnh. Là yêu quái đại nhân… Khụ, hắn nghe được bao nhiêu rồi? Nhưng mà đường nhìn của hắn vẫn chưa rơi trên người ta, mà cực kỳ tùy ý, nhìn đại thần bằng nửa con mắt. Trong khoảng khắc, tia lửa canxi cácbua bắn ra, keng keng rung động. Hai người, một lãnh đạm tự nhiên, một lười nhác tùy ý, nhưng khí áp giữa hai người đều tự động hình thành, vừa vặn kẹp ta vào giữa. Bầu không khí rất ngưng trọng, rất khẩn trương. Còn ta… Tự dưng hưng phấn! Có cãi nhau không? Có đánh nhau không? Chỉ thấy đại thần nhẹ nhàng cười, hơi gật đầu, chân mày khẽ nhướng, tỏ vẻ muốn bắt chuyện. Mà tiểu yêu quái cảm thấy không thú vị bĩu môi, sau đó nhẹ nhàng nhíu mi, thản nhiên liếc một cái, ra vẻ hiểu biết. Trong lúc hai người có qua có lại, ta nhìn mà nhiệt huyết dâng trào. Chỉ là trước đây vóc dáng tiểu yêu quái chẳng cao hơn ta bao nhiêu, nhưng bây giờ lại chênh lệch quá sức tưởng tượng. Cự ly này cùng cấp với độ cao mà ta thường phải ngước lên để nhìn đại thần. Rất tốt, thói quen từ nay về sau sẽ không lo bị sái cổ. Nhìn ánh mắt hắn nhìn đại thần, xem ra là chỗ quen biết. Hơn nữa hiện tại bộ dáng nhẹ nhàng thảnh thơi này, chẳng giống đám sinh viên mới lặn lội đường xa, mệt đến không chịu nổi như chúng ta chút nào. Cho nên ta to gan đưa ra phán định, tủm tỉm cười chào hỏi một câu “Chào sư huynh!” Hắn khẽ liếc mắt nhìn ta một cái, cũng không phản đối cách xưng hô của ta. Cũng chẳng có mấy hứng thú với ta, sau đó nhẹ nhàng nhăn nhíu vùng xung quanh lông mày, chậm rãi ngáp một cái. Một tầng hơi nước mờ mờ bao phủ hai tròng mắt hắn, rực rỡ phát sáng… Lấp lánh lấp lánh… Đây chính là sinh vật lấp lánh trong truyền thuyết a! Hàng nút áo trên của hắn vẫn để hở như trước. Ta có thể thấy rõ hàng xương quai xanh trơn bóng, cùng với trái cấm nhẹ nhàng trượt lên trượt xuống của hắn… ực ực, chảy máu cam mất! Ta cười tủm tủm hỏi “Xin hỏi tôn tính đại danh tên họ của sư huynh?” “Tiểu biến thái.” Đại thần gọi một tiếng, kêu đến là nhu tình, mềm mại đến nỗi lông tơ của ta dựng đứng cả lên. Ta quay đầu lại cười hùa “Dạ?” Hắn nhìn ta với ánh mắt đặc biệt thân thiết. “Anh đã nhờ bạn học giúp em xếp hàng đăng ký, mau qua đó đi.” “…” Thế nhưng… Ta tủi thân, còn chưa hỏi được họ tên của hắn mà.. “Nhanh lên.” Đại thần vẫn duy trì nụ cười ấm áp như làn gió mùa xuân. Lòng ta không cam, tình ta không nguyện hoạt động chân, quay đầu lại trộm liếc nhìn tiểu yêu quái. Cánh tay đại thần duỗi ra, đột nhiên ôm lấy vai ta, rất có ham muốn chiếm hữu. Sau đó hắn nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười với tiểu yêu quái “Bọn tớ đi trước nha, Nghiêm Tử Tụng.” Nghiêm Tử Tụng! Rốt cuộc ta cũng đã biết được tên hắn! Chỉ thấy hắn gãi gãi đầu, vẻ mặt không thèm để ý. Cũng không có đáp lời, chỉ là đột nhiên liếc mắt ngắm nhìn ta, vừa vặn nhìn thấy nụ cười tươi sáng để lộ cả hai hàm răng ngọc của ta. Hắn liền thoáng quan sát ta một phen, không ngờ chỉ một khắc sau, nghe thấy hắn khinh thường, hừ một tiếng đầy mỉm mai, “Tiểu biến thái?” Tiếp đó, lắc lư lắc lư, lướt qua ta cùng đại thần. Dưới chân, vẫn là đôi dép lê cũ kỹ tàn tạ. ————————————————————————————— Ghi chú Hoàng đại tiên – Wong Tai Sin là một vị thần của Trung Quốc, phổ biến ở Kim Hoa và Hồng Kông với sức mạnh chữa bệnh. Tên thật là Wong Cho Ping, sinh ở tỉnh Chiết Giang. Wong Cho Ping xuất thân nghèo khổ, năm tám tuổi đã phải đi chăn cừu. Năm ông mười lăm tuổi, sau khi gặp được một vị thần tiên trên ngọn núi Hoàng Thông ở quê nhà, ông đã đi theo đạo giáo. Truyền thuyết kể rằng, bốn mươi năm sau ông đã thành tiên. Về sau, Wong Tai Sin được gọi là Hoàng Thông đại tiên, hay Hoàng đại tiên theo tên ngọn núi mà ông ẩn cư. Đền Wong Tai Sin còn được đặt cho một trong 18 quận của Hồng Kông Hàng ngày, người dân Hồng Kông đổ xô đến ngôi đền Wong Tai Sin để cầu cho sức khỏe và thịnh vượng
ReviewMỌI NGƯỜI ĐỀU NÓI TA BIẾN THÁITác giả Trùng Tiểu BiểnThể loại Hiện đại, hài, thanh xuân vườn trường, HEĐộ dài 45 chương + ngoại truyệnTình trạng Hoàn-Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có mục đích sống để phấn đấu, và những mục đích sống đó được chia làm ba loại tầm thường, to lớn, còn loại cuối cùng - biến thái. Lập một câu lạc bộ, hấp thu hết tinh hoa “biến thái” và chiêu mộ những thành phần “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” chính là lý tưởng để tồn tại của Tương Hiểu những thiên tài hoặc thần đồng phát huy khả năng của mình từ sớm, Tương Hiểu Mạn không hề kém cạnh, đã bộc lộ hết tiềm năng bất thường của mình ngay khi còn nhỏ.…Có lẽ, ai cũng từng phát khi những đứa con gái khác luôn để bím tóc, ta ăn trộm của mẹ năm đồng, chạy ra tiệm cắt tóc rồi ra về với một cái đầu trọc đó lưu hành nhất chính là bộ phim Trái tim mùa thu’... Phim Hàn, nhân vật chính đều bị ung trọc đầu xong, ta vừa ho khan vừa kể lể với đám bạn là ta mắc bệnh nan y, sắp chết rồi.…Lần đầu tiên thi tiếng Anh, lần đầu tiên làm bài thi trắc thấy khắp nơi đều là ô vuông, ta tự dưng hưng phấn. Thật sự chăm chú nhận thức, tô đen toàn bộ tất cả ô vuông. Mãi đến khi bốn trăm cái ô vuông đều được tô đen thui, ta mới thở phào nhẹ quả, tất nhiên là giáo viên của chúng ta toàn thân run rẩy. Thầy biểu diễn bài thi trắc nghiệm thân thiết của ta trước mặt mọi người, phát biểu thao thao bất thân bất đắc dĩ bị chế diễu như một đứa đần độn, chờ đợi cơ hội trở mình. Mãi đến khi bài thi thứ hai được điểm tối ta, ta biết, thời hãnh diện chân chính, rốt cuộc đã đến thi thứ ba, ta không chút do dự, điền bài trắc nghiệm thành một hình trái tim, để biểu đạt lòng kính yêu cùng tôn kính của ta đối với giáo đó, nhất cử thành danh* nổi tiếng chỉ nhờ vào một hành động!Kết quả là, ba bài thi trắc nghiệm trước sau của ta được lưu truyền quảng bá rộng rãi đến từng học sinh ở Hoa Gia. Chỉ với ba lần, ta rốt cuộc đã được lưu danh muôn đời!Câu chuyện cuối cùng cũng có một cái kết vui vẻ.…Có lẽ Tương Hiểu Mạn sẽ mãi là một người không hề xấu hổ khi vòng 1 không to vì mọi dưỡng chất đã đổ dồn vào tế bào não “sáng tạo”, một người theo đuổi lý tưởng sống chết cũng phải biến thái, nhưng vào cái ngày gặp Nghiêm Tử Tụng, lý tưởng ấy không biết đã tự thay đổi thành theo đuổi Nghiêm Tử Tụng từ lúc nào!Nghiêm Tử Tụng hay còn được gọi là Yêu quái đại nhân - trong tiềm thức của Tương Hiểu Mạn. Cho tới khi anh xuất hiện thì tôi mới phát hiện, hóa ra câu nói “có mắt như mù” không phải chỉ là truyền thuyết theo nghĩa đen thôi nhé v. Gương mặt yêu nghiệt như hồ ly, đôi mắt phượng lúc nào cũng mang thần sắc mê ly, cũng không phải tự nhiên mà đôi mắt đó đẹp đến hút hồn như vậy. Nghiêm Tử Tụng bị cận thị, chỉ cần đeo kính là bị váng đầu nên anh dứt khoát không thèm đeo kính. Vậy mới có tương truyền rằng “Khi Nghiêm Tử Tụng nhìn đám con gái, cứ tưởng anh ta đang nhìn tất cả, nhưng thật ra anh ta lại chẳng nhìn ai hết.”Trong mắt mọi người, Nghiêm Tử Tụng có thể nhớ mặt một người con gái hẳn là một kỳ tích. Thế nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu, bị Tiểu biến thái để ý là một chuyện… khó nói thế nào, Tương Hiểu Mạn dốc hết sức theo đuổi anh, mà anh cũng dốc hết lòng từ chối cô. Nhưng không biết từ khi nào, trong trái tim Nghiêm Tử Tụng, câu nói “ai cũng được, ngoài cô” đã dần bị thay thế bởi “không ai hết, ngoài em.”...Ta ôm đồm cầm tay hắn, hung hăng cắn một miếng, sau đó xoay người lại áp đảo hắn, nhào vào trong ngực hắn hỏi. “Sau này, nếu gặp phải cô gái ngực bự hơn em, anh sẽ làm gì?”“Không thèm nhìn.”“Vậy nếu cô ta còn nhiệt tình hơn em thì sao?”“Coi thường ả.”“Nếu như cô ta chủ động đến với anh thì sao?”“Khinh bỉ ả.”“Nếu cô ta còn thị uy với em thì thế nào?”“Hận ả.”Ta gật đầu, cười đắc ý, “Tốt.”Lúc sau đến lượt hắn vuốt tóc ta hỏi, “Nếu sau này anh muốn hôn em thì sao?”“Hôn đi.”Hắn hôn ta một cái, lại hỏi “Muốn sờ sờ em thì sao?”“Sờ đi.”Hắn lại sờ soạng ta một chút, hỏi tiếp, “Nếu lại muốn sâu một chút thì sao?”Ta ân ừ một tiếng, “Đến đây đi!”-Trùng Tiểu Biển đã được nhiều người biết đến với vô số tác phẩm nổi bật, như “Du Đồng Nở Hoa”, “Hứa Một Mùa Xuân Về Hoa Sẽ Nở”,... và tác phẩm này, “cái tên nói lên tất cả”, chính từ tên của bộ truyện này đã đủ là một ấn tượng sâu sắc, thế nhưng càng đọc mới biết, hóa ra từng câu chữ, từng lời văn của tác giả mới là “biến thái hơn của biến thái nhất”. Những người hay cười nói vui vẻ thường là những người cô đơn, cái tên Tương Hiểu Mạn luôn gắn với đủ trò quái đản và những tràng cười hihihaha lại khiến ta phải ngạc nhiên khi nhìn thấy một khía cạnh khác. Khi đọc truyện bạn sẽ không khỏi có chút buồn bực khi Nghiêm Tử Tụng luôn gạt bỏ mọi tình cảm của Tương Hiểu Mạn dù cô có bày tỏ chân thành đến mức nào, có lẽ nắm bắt được tâm lí độc giả nên Trùng Tiểu Biển đã xây dựng chi tiết cho Tương Hiểu Mạn “bỗng chán yêu” và xoay ngoắt 360 độ - Yêu quái đại nhân đã quen hưởng thụ nay lại phải chịu ngược nhẹ lắm nhé v và trở thành người phải cố sống cố chết để giành được tình yêu của Tiểu biến thái. Và đây chính là lúc mà anh bộc lộ những nét đáng yêu nhất để được “gả” vào nhà vợ = “Mọi người đều nói ta biến thái” là một câu chuyện với đủ sắc thái ngọt ngào, đáng yêu, hài hước, một câu chuyện đáng đọc đối với những độc giả yêu thích Trùng Tiểu Biển và thể loại “không có hài nhất, chỉ có hài hơn; không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn”.-Review by Tuệ TầnDesign by Cỏ Tần*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban
Trang chủ Ngôn tình Mọi người đều nói ta biến thái » Mua Sách Tại Những Trang Thương Mại Điện Tử Uy Tín Mô tả Giới thiệu nội dung cuốn sách "Mọi người đều nói ta biến thái" của tác giả Trùng Tiểu Biển Giới Thiệu Ta rất yêu Nghiêm Tử Tụng, yêu đến mức không có cách nào kiềm chế nổi. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, ta đã thề Ta sẽ trở thành bạn gái của hắn. Ta giúp hắn giặt quần áo, quét dọn vệ sinh. Mỗi ngày ta đều tự cho mình là bạn gái của hắn. Cho dù hắn có chán ghét ta cỡ nào, ta vẫn không thèm để ý. Nhưng hắn lại không thương ta. Hắn chỉ ăn cơm ta làm cho hắn, sau đó mỗi lần nhìn thấy ta đều nói “Ngươi cút sang một bên cho ta!”. Có một ngày, ta đẩy hắn xuống cầu thang rồi nói “Nghiêm Tử Tụng, ngươi tàn phế đi! Ngươi tàn phế, ta sẽ nuôi ngươi cả đời.”. Về sau, ta lại đột nhiên không thương hắn nữa. Hắn làm gì ta cũng thấy phiền. Có một ngày hắn tự mình té xuống cầu thang rồi nói với ta “Tương Hiểu Mạn, ta tàn phế, ngươi phải nuôi ta cả đời.” Hắn còn nói “Nếu không, ta giặt quần áo, nấu cơm giúp ngươi?” Tham khảo thêm Thiên Đạo Đồ Thư QuánTham khảo thêm Hồng ĐậuTham khảo thêm Kỳ Thật, Cây Lim Có Thể DựaTham khảo thêm Tổ Trọng ÁnTham khảo thêm Sự Chờ Đợi Của Lương ThầnCLICK LINK DOWNLOAD EBOOK TẠI ĐÂY. Thẻ từ khóa Mọi người đều nói ta biến thái, Mọi người đều nói ta biến thái pdf, Mọi người đều nói ta biến thái ebook, Tải sách Mọi người đều nói ta biến thái
Thể loại Hiện đại, hài Converter Tuyetbangnhi Editor Docke Ta rất yêu Nghiêm Tử Tụng, yêu đến mức không có cách nào kiềm chế nổi. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, ta đã thề ta sẽ trở thành bạn gái của hắn. Ta giúp giặt quần áo, quét dọn vệ sinh. Mỗi ngày ta đều tự cho mình là bạn gái của hắn. Cho dù hắn có chán ghét ta cỡ nào, ta vẫn không thèm để ý. Nhưng hắn lại không thương ta. Hắn chỉ ăn cơm ta làm cho hắn, sau đó mỗi lần nhìn thấy ta đều nói “Ngươi cút sang một bên cho ta!”. Có một ngày, ta đẩy hắn xuống cầu thang rồi nói “Nghiêm Tử Tụng, ngươi tàn phế đi! Ngươi tàn phế, ta sẽ nuôi ngươi cả đời.”. Về sau, ta lại đột nhiên không thương hắn nữa. Hắn làm gì ta cũng thấy phiền. Có một ngày hắn tự mình té xuống cầu thang rồi nói với ta “Tương Hiểu Mạn, ta tàn phế, ngươi phải nuôi ta cả đời.” Hắn còn nói “Nếu không, ta giặt quần áo, nấu cơm giúp ngươi ?” [ Được rồi, thật ra văn án còn một phần nữa…] Vương Đình Hiên là sư huynh của ta. Hoặc có thể nói là, một pho tượng thần. Mọi người đều nói, nếu trong văn án mà không nhắc gì đến hắn là bất kính. Gì vậy! Ta cự tuyệt đề cập đến người này.
mọi người đều nói ta biến thái