đốc chủ có bệnh

Tại Hội thảo Ung thư Quốc gia "Ung thư và miễn dịch" được tổ chức trong 2 ngày 29 và 30/09, PGS.TS Phạm Văn Bình, Phó Giám đốc chuyên môn Bệnh viện K, Giám đốc Trung tâm phẫu thuật Nội soi Robot, Trưởng Khoa Ngoại bụng I, cho biết ung thư vẫn đang là căn bệnh thách thức với toàn nhân loại. Hiện nay, thầy thuốc ưu tú Lê Phương đang đảm nhiệm chức vụ Giám đốc chuyên môn tại Bệnh viện YHCT Xương khớp Quân dân 102. Nếu điều trị được nguyên nhân gây bệnh thì bệnh sẽ khỏi, không có khả năng tái phát được nữa. Trong quá trình làm công tác, bên cạnh GIÁM ĐỐC BỆNH VIỆN PHỤ SẢN THIỆN AN. Là Anh hùng lao động (được phong tặng năm 2009), Nhà giáo nhân dân (phong tặng năm 2012), Nhân tài đất Việt BS CKII Nguyễn Thị Hồng Minh có chuyên môn chính là Sản Phụ khoa, với hơn 30 năm kinh nghiệm làm việc. Từng công tác nhiều năm Bạn đang đọc truyện hay Đốc Chủ Có Bệnh -Chap gt online tại website YeuTruyenTranh.Net. Vui lòng sử dụng nút Bookmark để nhận thông báo về các chương mới nhất trong lần tới khi bạn truy cập YeuTruyenTranh.Net. Đến giữa năm 1971, khi có chủ trương chuyển Bệnh viện về thành phố thì ông Phan Văn Tĩnh nghỉ hưu, tỉnh lại điều động ông Nguyễn Đức Nhúc, phó giám đốc Sở Y tế kiêm giám đốc Bệnh viện A và 2 phó giám đốc là bác sĩ La Đức Hiền và bác sĩ Nguyễn Hạo. Đến năm Ich Möchte Gerne Einen Mann Kennenlernen. TP HCMChiều 29/9, lãnh đạo Bệnh viện Lê Văn Thịnh cho biết gặp nhiều khó khăn khi hoạt động theo cơ chế tự chủ tài chính như thiếu kinh phí, càng làm càng thâm hụt... Bác sĩ Trần Văn Khanh, Giám đốc Bệnh viện Lê Văn Thịnh chia sẻ thông tin trên trong cuộc làm việc với Đoàn đại biểu Quốc hội. Đây là bệnh viện đầu tiên được Đoàn đại biểu Quốc hội TP HCM giám sát việc thực hiện cơ chế tự chủ và đấu thầu mua sắm thuốc, trang thiết bị y tế, cùng với Chợ Rẫy, Bệnh viện Quận 11, trong hai ngày 29-30/9. Bệnh viện hoạt động theo cơ chế tự chủ chi thường xuyên quy định ở Nghị định 43, từ năm 2016 đến nay, tự đảm bảo các khoản chi thường xuyên như lương, các khoản góp theo tiền lương, hoạt động chuyên môn, phí quản lý...Theo ông Khanh, ưu điểm tự chủ tài chính là giúp bệnh viện chủ động xây dựng nguồn nhân lực phù hợp với mục tiêu, kế hoạch dài hạn; chủ động trong công tác khám chữa bệnh, phát triển cơ sở y tế, đầu tư trang thiết bị từ nhiều nguồn vốn khác nhau. Tuy nhiên, hạn chế tồn tại lâu nay là bệnh viện gặp khó khăn về kinh phí đầu tư. Đứng trước yêu cầu phát triển chuyên môn, nâng hạng bệnh viện, xây dựng cơ sở hạ tầng, tăng đào tạo cán bộ, bệnh viện rất khó trông chờ vào nguồn ngân sách nhà khi đó, cơ cấu giá khám chữa bệnh hiện nay áp dụng đối với bệnh nhân không có thẻ bảo hiểm y tế chưa được tính đúng, đủ và chỉ mới thu 4/7 phần chi phí thực tế. Ba phần còn lại chưa được tính vào giá khám chữa bệnh là chi phí nhân sự gián tiếp; khấu hao thiết bị, máy móc; chi phí đào tạo, nghiên cứu, bảo dưỡng cơ sở hạ cũng cho rằng giá khám chữa bệnh chưa bao gồm phần hao hụt trong quá trình bảo quản, cấp phát thuốc và vật tư. "Việc này dẫn đến bệnh viện càng làm càng thâm hụt và không có nguồn để tái đầu tư sơ sở vật chất, máy móc thiết bị ngày càng lạc hậu, không nâng cao chất lượng khám chữa bệnh, không có nguồn đào tạo nhân lực và thu hút nguồn lực có chất lượng cao", bác sĩ giám đốc khác, hiện nay yêu cầu số hóa trong công tác khám chữa bệnh và truyền tải, lưu trữ dữ liệu và giảm ô nhiễm môi trường đòi hỏi cần đầu tư hoặc thuê hệ thống công nghệ thông tin, tốn rất nhiều chi phí cho hệ thống như HIS, PACS, hệ thống lưu trữ, hồ sơ bệnh án điện tử, không dùng tiền mặt... Các hạng mục này vẫn chưa được tính vào cơ cấu giá dịch vụ khám chữa đó, bệnh viện kiến nghị tính đúng, đủ chi phí cho khung giá khám chữa bệnh, theo lộ trình. "Nghe Bộ Y tế nói sớm đẩy nhanh lộ trình này nhưng năm này đến năm kia vẫn chưa tính", ông Khanh bức xúc và thêm rằng vấn đề này thuộc thẩm quyền của trung ương chứ không phải thành phố làm khi chờ đợi chủ trương "tính đủ", ông đề nghị ngân sách cấp bổ sung phần thiếu hụt kinh phí đầu tư bệnh viện. Theo ông, hàng năm ngân sách đều cấp nhưng tập trung vào y tế cơ sở, các trạm y tế nên bệnh viện quận huyện chưa được phân bổ, "nên sơn phết chống thấm tường bệnh viện cũng khó khăn". Bệnh nhân mua thuốc tại nhà thuốc Bệnh viện Lê Văn Thịnh, ngày 29/9. Ảnh Lê Phương Vướng bảo hiểm y tếThạc sĩ Hoàng Thị Thanh Kiều, Trưởng Phòng Tài chính, cho biết có 4 khó khăn bệnh viện gặp phải từ khi tự chủ tài chính, trong đó biểu giá khám chữa bệnh chưa được tính đúng tính đủ chỉ là một. Cái khó khác là vấn đề thanh toán bảo hiểm y tế BHYT với cơ quan bảo hiểm xã hội. Theo bà Kiều, bệnh viện ký hợp đồng với cơ quan của BHYT theo đơn giá dịch vụ cung cấp. Trong khi đó giám định chi phí khám chữa bệnh BHYT và thanh tra lại căn cứ trên định mức xây dựng cơ cấu dụ Năm 2020 BHYT kiểm tra bóng đèn máy CT scaner theo khuyến cáo tối đa của nhà sản xuất là chụp ca/bóng. Nếu quá trình sử dụng và khai thác tốt, bóng đèn có thể dùng thời gian lâu hơn hoặc chụp được nhiều lượt bệnh nhân hơn nhưng vẫn đảm bảo chất lượng. Tuy nhiên khi BHYT thẩm tra chi trả, bệnh viện bị xuất toán bảo hiểm từ chối thanh toán đối với số ca chụp vượt định mức khuyến cáo của nhà sản xuất. Trong khi đó, nếu bệnh viện tuân thủ theo sự thẩm tra trên thì thiết bị chưa hỏng đã thay dẫn đến lãng phí, trường hợp bóng hỏng sớm hơn buộc phải thay mới để phục vụ người bệnh thì không được tính thêm vào giá dịch vụ y tế phần chi phí tăng ra, Bệnh viện Lê Văn Thịnh đề nghị thống nhất cơ chế thực hiện, thẩm tra công tác khám chữa bệnh BHYT và xem xét lại việc cấp kinh phí tạm ứng 80% chi phí khám chữa bệnh. Theo đó, quy định tạm ứng 80% chi phí khám bệnh BHYT dựa vào quý trước cho bệnh viện hoạt động vào cuối tháng đầu tiên của quý sau, là không đủ. Đồng thời, 20% chi phí còn lại phải chờ quyết toán trong ba tháng, thì phần vượt dự toán năm sau mới được xem xét. Thực tế số chi phí chờ này rất lớn, trong khi bệnh viện hàng tháng phải chi tiền lương, phụ cấp và thu nhập khác cho người lao động; trả tiền điện, nước... Chưa kể thuốc, vật tư, hóa chất sử dụng cho bệnh nhân phải dự trữ cho khám chữa bệnh dẫn đến tồn kho ra, cũng như các cơ sở y tế khác, bệnh viện gặp khó khăn trong đảm bảo thu nhập tăng thêm đối với người lao động. Theo bà Kiều, bệnh viện có 800 nhân sự, trong đó 25% là viên chức, còn lại là hợp đồng lao động. Hiện nay nguồn cải cách tiền lương từ các năm trước không còn, từ năm 2018 đến nay bệnh viện tự quyết và đã sử dụng thuốc nếu không sửa luậtDược sĩ Lê Phước Thành Nhân, Trưởng Khoa Dược, cho biết bệnh viện đấu thầu thuốc với chi phí lớn, riêng danh mục thuốc tốn 55% tổng chi phí. Sau đấu thầu, bệnh viện tập trung trả nợ các nhà cung cấp trong khi phải phụ thuộc nhiều vào BHYT như đã nói ở trên và phải đợi BHYT trả nên công nợ kéo dài, dẫn đến nguy cơ thiếu quan đến hoạt động khoa dược, ông Nhân cho rằng thông tư 15/2019, Thông tư 22/2011 quy định chức năng nhiệm vụ, vị trí việc làm của Khoa Dược bệnh viện, nay đã 11 năm nên không còn phù hợp. Chẳng hạn khoa có vị trí dược trung trưởng, nhưng công việc đấu thầu không có quy định trong thông tư, điều này "rất nguy hiểm". Do đó ông đề nghị sửa hai thông tư này, đồng thời sửa cả Luật Dược 2013 và Luật Đấu thầu 2013, cho phép đàm phán giá. Lý do, thuốc là hàng hóa đặc biệt, không quản lý chặt chẽ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, tính mạng bệnh đề nghị này, Phó giám đốc Sở Y tế TP HCM Nguyễn Hoài Nam nói rằng thuốc là mặt hàng kiểm soát đặc biệt, phải theo Luật Đấu thầu mua sắm với nhiều hình thức như đấu thầu tập trung cấp quốc gia, đàm phán giá... Ông nhìn nhận trong quy trình đấu thầu, việc xây dựng giá kế hoạch khó vì phải thấp hơn giá trúng thầu năm trước. Nhiều thuốc đã hết hiệu lực đăng ký lưu hành và Bộ Y tế đang tiếp tục gia hạn, nhưng đây chỉ là giải pháp trước mắt. Ngoài ra, đấu thầu tập trung cấp địa phương hay cấp bệnh viện thường chỉ đáp ứng 80% kế hoạch."Ngành y tế đang kiến nghị mở rộng danh mục đấu thầu cấp địa phương, thêm số thuốc đấu thầu tại các bệnh viện, nhằm nhẹ gánh cho bệnh viện", ông Nam cho biết và nói rõ đã kiến nghị Bộ Y tế ban hành danh mục cần công khai, kê khai. Thực tế việc mua sắm vật tư y tế trang thiết bị còn nhiều vướng mắc trong kê khai giá, công khai giá, số lượng quá ông, tuần rồi Vụ Trang thiết bị Bộ Y tế đã công khai giá mặt hàng nhưng chỉ là một phần nhỏ, trong khi phần mềm tìm tên tra cứu rất khó. Có những mặt hàng không biết là vật tư y tế hay thuốc, chẳng hạn nước mắt nhân tạo, khi bệnh viện mua sắm sẽ gặp khó cơ chế tự chủ tài chính theo Nghị định 43, TP HCM có 48/50 bệnh viện đang hoạt động với mô hình này. Chính phủ đã ban hành Nghị định 60 quy định về tự chủ tài chính và chia làm 4 nhóm tự chủ, đáng lý đến nay bệnh viện phải thực hiện theo, theo phó giám đốc Sở Y tế. Do đó, ông đề nghị bệnh viện đánh giá lại tình hình tự chủ, nguồn cải cách tiền lương... để điều chỉnh cơ chế. Bà Văn Thị Bạch Tuyết, Phó trưởng đoàn chuyên trách Đoàn đại biểu Quốc hội TP HCM chia sẻ thực tế đơn vị muốn phát triển thì phải có dư, thu nhiều hơn chi. Nhiều đơn vị hiện nay, kể cả trường học, bệnh viện, ban đầu thu nhiều hơn nhưng dần dần cơ sở vật chất xuống cấp, hư hao trang thiết bị, phải mua sắm đầu tư nên thâm hụt, dẫn đến hoạt động gặp khó khăn."Nhiều quy định cũng chưa hợp lý, chưa phù hợp. Bên cạnh đó thành phố còn ảnh hưởng của dịch, thời gian dài bệnh viện không có thu nhưng phải đảm bảo thu nhập cho nhân viên", bà Tuyết nói và ghi nhận những kiến nghị của Bệnh viện Lê Văn gian qua, tình trạng thiếu thuốc, vật tư y tế nghiêm trọng trên toàn quốc, trong đó có TP HCM. Ngoài nguyên nhân từ chậm gia hạn giấy đăng ký thuốc và ảnh hưởng từ đại dịch hai năm qua, quy trình đấu thầu mua sắm thuốc và vật tư y tế gian nan cũng tác động lớn đến nguồn cung khi đó, bốn bệnh viện lớn trong đề án tự chủ tài chính toàn diện theo Nghị quyết 33 là Bạch Mai, K, Chợ Rẫy, Việt Đức, đã lần lượt xin dừng thí điểm và chỉ thực hiện theo cơ chế tự chủ một phần thuộc nhóm hai Nghị định 60.Lê Phương Tác giả Dương TốVăn ánThế nhân chẳng ai ngờ, Diêm vương giữa núi thây, tên lưu manh cầm đầu thiên hạ, Hạ Hầu Liễm lại lưu lạc thành một phiên tử bèo bọt của Đông Hán, mỗi tháng lương bổng hai ba lượng bạc, ngay cả tiền thuê phòng cũng trả không là giang hồ loạn đảng, kẻ bị truy nã số một Đông Hán Hạ Hầu Liễm càng không nghĩ đến, tiểu thiếu gia thân thể yếu nhược hắn gặp khi còn bé lại trở thành kẻ quyền thế che trời, hô mưa gọi gió - đốc chủ Đông vị đốc chủ kia, trong lòng giấu một ánh trăng bạc, khao khát thật lâu, nhưng chẳng thể nắm đượcTa vì người hóa thân thành quỷ, người vì ta lập đất thành Ngạo kiều đốc chủ công X tháo hán thích khách thụ2, 1V1 cường cường3, Không phải trạch Đốc chủ có chiêm chiếp, hơn nữa còn rất lớn =5, Không phải hỗ HE! Trọng yếu chuyện nói ba lần, HE! HE! HE!Cổ đại võ hiệp trúc mã trúc mã Artist bia Hai Mien Bao Bao. ĐỐC CHỦ CÓ BỆNH Tác giả Dương Tố. Tình trạng bản gốc Hoàn chính văn 133C + 3PN. Tình trạng bản Việt ON – GOING 14/8/2021 – …. Nhóm biên tập Thích khách không gi*t người chỉ biết chạy deadline. Thể loại Đam mỹ, Cổ phong quyền mưu, HE, Tình cảm, Võ hiệp, Cường cường, Trúc mã trúc mã, 1v1. Văn án Thế nhân chẳng ai ngờ, Diêm Vương giữa núi thây, lãng tử phong lưu Hạ Hầu Liễm lại lưu lạc thành tiểu phiên tử quèn của Đông Xưởng, lương bổng mỗi tháng hai lượng bạc, ngay cả tiền thuê nhà cũng không trả nổi. Thân là loạn đảng giang hồ kiêm tội phạm truy nã số một Đông Xưởng, Hạ Hầu Liễm lại càng không ngờ rằng tiểu thiếu gia ốm yếu gầy gò chạm tay là bỏng hắn gặp lúc bé lại là Đề đốc Đông Xưởng đang làm mưa làm gió. Mà trong lòng vị đốc chủ kia có một ánh trăng sáng, thèm khát đã lâu, cầu mà không được. “Mong ngươi không bị đao kiếm hủy hoại, không nhiễm gió mưa, ở nơi sâu nhất của đêm dài đằng đẵng, cuối cùng cũng sẽ gặp được ánh bình minh.” ——— Đốc chủ bệnh kiều công x Đại hán thích khách thụ. CP Tạ Kinh Lan x Hạ Hầu Liễm. Cường x cường, 1 x 1. Không phải trạch đấu. Không phải hỗ công. Đốc chủ có chít chít, hơn nữa còn rất toa HE HE HE. Chú thích Đốc chủ = hoạn quan, bệnh kiều yandere. Từ chối trách nhiệm ĐỪNG TIN VĂN ÁN. Nhà đã có 1 editor lọt hố vì tưởng truyện hài _ Hạ Hầu Liễm rất đẹp trai, nhưng đã từng phẫu thuật thẩm mỹ vì lý do bất khả kháng. Nhưng phẫu thuật xong vẫn rất đẹp trai! Những chương in đậm là có pass. Trong quá trình đọc truyện sẽ nhận được gợi ý. Rất dễ, đừng lo lắng. Không giải được thì đọc qt, không sao cả. *Giơ đao lên* Truyện edit mục đích phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup, không chuyển ver. . WATTPAD Dou/Fanart MỤC LỤC Quyển một Đào lý xuân phong nhất bôi tửu 001 002 003 004 005 006 007 008 009 010 011 012 013 014 015 016 017 018 019 020 021 022 023 024 025 026 027 028 029 030 031 032 033 034 035 036 037 038 039 040 041 042 043 044 045 046 047 048 049 050 051 052 053 054 Quyển hai Giang hồ dạ vũ thập niên đăng 055 056 057 058 059 060 061 062 063 064 065 066 067 068 069 070 071 072 073 074 075 076 077 078 079 080 081 082 083 084 085 086 087 088 089 090 091 092 093 094 095 096 097 098 099 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 Phiên ngoại PN1 PN2 PN3 Theo Giám đốc Bệnh viện Nhi Trung ương Trần Minh Điển, mỗi ngày đơn vị tiếp nhận khoảng – trẻ đến thăm khám ngoại trú và có gần bệnh nhi đang điều trị nội trú. Bệnh viện là nơi tiếp nhận những ca bệnh khó, phức tạp nhất với khối lượng công việc rất lớn, trong đó có nhiều ca chuyên sâu như ghép tế bào gốc, ghép thận, ghép gan, phẫu thuật tim mở, ghép tủy, phẫu thuật thần kinh… và nhiều can thiệp chuyên sâu, hồi sức, làm tim phổi nhân tạo bên ngoài, chạy máy lọc thận. 13 năm nay, Phòng Công tác xã hội của Bệnh viện luôn thực hiện tốt nhiệm vụ kết nối các nhà tài trợ, tổ chức, đơn vị để có nguồn lực hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, đồng thời chăm sóc tinh thần cho các em bằng những lớp học hy vọng, âm nhạc, tiếng Anh, vẽ…; tổ chức các buổi sinh hoạt, nghệ thuật, vui chơi nhân các dịp lễ, Tết, qua đó giúp các bậc phụ huynh, bệnh nhi giảm bớt căng thẳng trong quá trình điều trị; bệnh nhi có cơ hội được vui chơi, giải trí. Đánh giá cao, biểu dương và chúc mừng những kết quả Bệnh viện Nhi Trung ương đạt được trong thời gian qua đã góp phần chăm sóc sức khỏe Nhân dân, trong đó có trẻ em, Phó Chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân bày tỏ ấn tượng khi bệnh viện có những hoạt động toàn diện, không chỉ nâng cao về chuyên môn, kỹ thuật, nghiệp vụ, cơ sở vật chất, mà còn làm tốt công tác xã hội để hỗ trợ, giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Đồng chí mong muốn thời gian tới, đơn vị sẽ tiếp tục duy trì, phát huy những hoạt động hỗ trợ bệnh nhân; tiếp tục phát triển, xứng đáng là đơn vị đầu ngành trong cung cấp dịch vụ khám, điều trị, chăm sóc nhi khoa, cũng như các công tác đào tạo, chuyển giao kỹ thuật cao về chuyên khoa nhi tại Việt Nam hiện nay. Dịp này, Phó Chủ tịch nước đã trao hỗ trợ quà và tiền mặt với tổng kinh phí hơn 400 triệu đồng trong đó 230 triệu đồng do Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam hỗ trợ cho các bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn đang điều trị tại bệnh viện. Trực tiếp xuống thăm, trao quà tặng trẻ em có hoàn cảnh khó khăn đang điều trị tại Trung tâm Ung thư và Trung tâm Thần kinh, Phó Chủ tịch nước ân cần thăm hỏi và không khỏi xúc động khi chứng kiến nhiều bệnh nhi tuổi còn rất nhỏ, thậm chí 2 tháng tuổi nhưng đang phải ngày đêm chiến đấu với bệnh tật. Phó Chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân gửi lời động viên và hy vọng, các bệnh nhi tiếp tục cố gắng, kiên cường, lạc quan cùng cha, mẹ và các y, bác sỹ tiếp tục điều trị bệnh để sớm khỏe mạnh trở về với cuộc sống bình thường./. Trời vừa đổ một trận mưa, trên đường đá đều ướt nhẹp, kẻ môi giới để cho lũ trẻ trú dưới mái hiên , chờ mấy ma ma trong phủ ra nhận người. Hạ Hầu Liễm chôn giữa đám đông, lúc có lúc không cọ chân lên đám bùn đất,bên mắt cá chân găm một vật cứng rắn, đó là một cây chủy thủ dao găm, do Đoàn thúc cho hắn dùng để phòng thân khi ra ngoài. Hắn dung mạo ưa nhìn, đặc biệt là cặp mắt kia cực kỳ giống mẫu thân , tựa như chứa đựng cả trời sao đêm, lấp lánh rực rỡ. Dọc theo đường đi thường có tiểu nha đầu tìm hắn bắt chuyện, nhưng hắn một mực không để ý tới. Trong mắt hắn, hắn cùng những nha đầu này không giống nhau, các nàng tóc dài não ngắn, chỉ biết là bị bán vào Tạ phủ có thể ăn no có thể mặc ấm, ai có chút tâm kế sẽ muốn leo lên giường chủ tử . Hắn Hạ Hầu Liễm lại không như vậy, hắn là thích khách trẻ tuổi nhất của Thật Diệp Già Lam, hắn không phải tới làm nô bộc, hắn tới là để giết người. Hắn như không có chuyện gì xảy ra ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua bốn phía. Sáng sớm người thưa thớt, trong ngõ hẻm vắng ngắt, đầu hẻm ngồi mấy tên ăn mày, gật gù ngủ. Hạ Hầu Liễm nghĩ , trong mấy tên ăn mày kia nhất định có người của Già Lam , chờ hắn thành công xâm nhập vào Tạ phủ, sẽ có người từ ngoài tường ném vào tờ giấy, nói cho hắn mục tiêu hành thích. Nói không chừng còn có người nửa đêm đi tới bên cửa sổ , nói cho hắn nội ứng Già Lam ở đâu. Mặc dù hắn cho tới bây giờ chưa từng tham gia màn ám sát nào của Gìa Lam, nhưng mẫu thân hắn mỗi khi kể chuyện dỗ hắn lúc ngủ đều nói như vậy —— thích khách Già Lam xuất quỷ nhập thần, thoắt ẩn thoắt hiện, giết người trong vô hình. Hắn ở trên núi mười hai năm, được đào tạo luyện đao, lúc rảnh rỗi thì bắt gà núi đuổi thỏ rừng, không dễ gì có cơ hội xuống núi tham dự ám sát, Đoàn thúc nói nếu như lần này thành công, Già Lam sẽ treo lên bảng khắc tên của hắn, để cho hắn trở thành một thích khách chân chính. Hắn mặc dù chưa cùng người khác tỷ thí qua, nhưng mẫu thân hắn là thích khách mạnh nhất Già Lam, hắn là nhi tử của mẫu thân, cũng tất sẽ trở thành kẻ mạnh nhất. Người môi giới đi tới, kiểm lại số lượng lũ trẻ, hắn ngoan ngoãn nghe lời, nín thở tĩnh khí mà ngồi. Thích khách đều như vậy, trước nay đều không gây sự chú ý. Hai ma ma cũng mấy tên nha hoàn mở cửa, vừa từ trong bước ra, tên môi giới liền một mặt tươi cười, nghênh đón "Người đều ở đây, đều là những đứa trẻ tay chân lanh lợi ngay ngay ngắn ngắn, một đứa năm đồng, đây chính là giá rẻ nhất thành Kim Lăng rồi." Ma ma dẫn đầu để cho bọn nhỏ đứng ngay ngắn, kiểm tra lần lượt, xác nhận không đứa trẻ nào đầu thừa đuôi thẹo, cụt tay cụt chân, cũng không có dáng dấp dưa vẹo táo nát, mới cùng tên môi giới trả giá một trận, sau đó đem người dẫn vào Tạ phủ. Hạ Hầu Liễm lỗ tai thính, nghe tên môi giới áng chừng ngân lượng trong tay, phun ra một câu "Nghèo kiết xác!" Mấy ma ma cùng nha hoàn đều khoác áo cũ, chỉ có ma ma dẫn đầu kia nhìn khá hơn chút, trên cổ tay có đeo một chiếc vòng cẩm thạch, nữ nhân đi cuối cùng trên áo còn có một miếng vá. " Này, đứa mặc áo xám kia, ngươi tới đây." Bất thình lình nghe một tiếng kêu, Hạ Hầu Liễm ngẩng đầu lên, thấy ma ma dẫn đầu đang chỉ hắn. Hạ Hầu Liễm đi tới, ma ma đem hắn giao cho nữ nhân mặc chiếc áo vá, nói "Đứa nhỏ này nhìn rất lanh lợi, các ngươi lãnh về dùng đi , đừng nói phu nhân bạc đãi Tam thiếu gia." "Lưu ma ma, cho thêm nô tỳ một người đi, trước đây phu nhân điều đi hai nha đầu liên tiếp, trong viện chỉ còn lại nô tỳ cùng một tiểu nha hoàn, người không đủ ."Nữ nhân kia có một gương mặt khổ sở, miệng giống như một hạt hạch đào, nhăn nhăn nhúm nhúm, phảng phất như bị ngâm trong nước đến nhăn lại. Ma ma hừ lạnh một tiếng, nói "Tam thiếu gia bất quá là một đứa trẻ, cần mấy người hầu hạ? Chẳng lẽ phải đem toàn bộ người trong phủ kêu lên hầu hạ Tam thiếu gia các ngươi sao? Tạ phủ lớn như vậy, khắp nơi đều phải dùng người, bây giờ mua mấy đứa trẻ này, bổ sung cho các ngươi một đứa liền vui trộm đi, lại còn dám được voi đòi tiên?" "Không dám không dám, Lưu ma ma bớt giận, một đứa là đủ rồi." Nữ nhân này liền vội vàng khom người xin lỗi, rồi kéo Hạ Hầu Liễm đi. Trên tay của bà ta thật nhiều vết chai sạn, mài lên tay Hạ Hầu Liễm đều cảm giác có chút đau, có điều Hạ Hầu Liễm cũng đã quen, tay của mẫu thân hắn bởi vì cầm đao kiếm, mà vết chai còn lớn hơn nhiều so với đôi tay này. "Sau này ngươi cứ gọi ta là Lan cô cô, ngươi tên là gì?" "Hạ Hầu Liễm." Hắn giả bộ dáng vẻ ngoan ngoãn, nhút nhát trả lời. "Liễm trong liễm gì?" " Liễm trong 'Thế hoành lục dã mênh mang ngoại, ảnh lạc hoành ba liễm diễm gian ' ." Lan cô kinh ngạc liếc nhìn Hạ Hầu Liễm, nói "Ngươi còn thuộc thơ?" Hạ Hầu Liễm trong lòng cả kinh, hắn quên mất những đứa trẻ bị bán khỏi nhà thì đều có gia cảnh nghèo khổ, đừng nói đáp thơ,đến chữ còn không nhận ra được mấy từ. Hắn vội vàng nói láo "Ta đều là nghe người khác nói, chỉ biết mỗi câu này." Lan cô cười nói "Biết đọc thơ thì tốt. Kinh Lan thiếu gia nhà chúng ta thích nhất đọc sách, ngươi có thể bồi được mấy câu, liền có thể khiến người vui vẻ. Ngươi biết chữ sao? Có đi học sao? 《Bách gia tính 》, 《Thiên tự văn 》, có từng đọc qua?" Nếu như xuân cung đồ cùng đao phổ cũng coi là sách, "Đọc qua một chút, chỉ biết viết tên mình thôi." Lan cô vỗ một cái lên tay Hạ Hầu Liễm, ôn hòa cười nói "Thế cũng tốt lắm rồi, cô cô ta cũng có biết được mấy chữ đâu." Dọc theo đường đi đụng phải không ít nha hoàn người ở, Lan cô thường dừng từ xa hành lễ, hoặc là tránh bọn họ đi vòng. Nha hoàn người ở làm như không thấy Lan cô cô, Hạ Hầu liễm không khỏi ngờ vực trong lòng. "Nghe nói lão gia ngày mai trở về phủ rồi, Đại phu nhân đang vô cùng vui mừng, mọi người tay chân nhanh nhẹn chút, phòng lão gia hôm nay phải dọn dẹp xong."hai nha đầu phía trước đang nói chuyện, Lan cô cô hành một lễ, rồi cứ thế đi qua. "Vui mừng cái gì nha, ta nghe nói lão gia đắc tội Ngụy công công trong cung, bị điều ra bên ngoài, chúng ta cẩn thận một chút, chớ tự tìm xui xẻo." "Lão gia cũng thật là, cần gì phải đi đắc tội Ngụy công công chứ ? Bỗng dưng bị tội." Thanh âm xa dần, Hạ Hầu Liễm cúi đầu đi, một nha hoàn mặt tròn nhìn khoảng mười ba mười bốn tuổi từ đối diện đi tới, nói "Cô cô! Nô tỳ tới đón người, í, làm sao lại lãnh về một tiểu tử miệng còn hôi sữa?" "Tới đây, Tiểu Liễm, gọi Liên Hương tỷ tỷ." Lan cô cô nói. "Liên Hương tỷ tỷ." Hạ Hầu Liễm ngoan ngoãn chào hỏi. Liên Hương liếc Hạ Hầu Liễm một cái, bất mãn nói "Một tiểu tử miệng còn hôi sữa là cái chuyện gì a? Còn bắt chúng ta chăm sóc nữa sao. Đại phu nhân ức hiếp người quá đáng, mỗi ngày quét dọn, giặt đồ, nhổ cỏ đều cần người, chúng ta chả lẽ biết phân thân thuật sao?" Lan cô cô kéo Liên Hương, lắc đầu nói "Bỏ đi,bỏ đi, đừng nói nữa, chúng ta ba người hầu hạ thiếu gia là đủ rồi. Aiya, ngươi sao lại đi ra đây? Ngươi sao lại để cho thiếu gia một mình ở trong phòng chứ ?" "Không việc gì, thiếu gia đang ngủ trưa rồi." Lan cô không yên tâm, ba người bước nhanh hơn,hướng về phía Thu Ngô viện. Hạ Hầu Liễm cảm thấy bọn họ xuyên ngang cả tòa phủ đệ, chung quanh cảnh trí càng ngày càng đổ nát, đi thời gian một nén nhang mới nhìn thấy góc cửa Thu Ngô viện. Còn chưa vào cửa, ba người liền nghe thấy bên trong đùng đùng một trận tiếng nồi chén gáo chậu bị quăng đập , còn có một tiếng thiếu niên rống to. "Đem sách trả lại cho ta! Trả lại cho ta!" Lan cô cùng Liên Hương vọt vào trong, Hạ Hầu Liễm đuổi theo phía sau, chỉ thấy trong sân một mảnh hỗn độn, một thiếu niên nhỏ bé bị mấy tên nô bộc đè xuống , mặt đều là bùn đất, một tên tai to mặt trắng mập mạp đứng ở bên cạnh, mũi tai đều tròn vo sáng bóng . Vào phủ tới nay, Hạ Hầu Liễm thấy người nào cũng gầy bé bé, hóa ra béo bở của toàn phủ đều dồn hết lên người này. Thiếu niên Kim Lăng có thói quen bôi son chát phấn, tên mập kia sợ là cũng có hiểu biết sâu sắc với vẻ ngoài của chính mình, cũng bôi son phấn, chẳng qua là hơi quá đà, Hạ Hầu Liễm cùng hắn cách xa mấy bước, vẫn bị mùi phấn xộc vào mũi, khiến đầu óc choáng váng. "Cái gì gọi là trả lại cho ngươi? Sách này vốn chính là của ta, coi như ta không cần, đáp ra bên ngoài , đó cũng là của ta, ai cho phép loại cẩu tạp chủng người nhặt về xem?" Tên mập đem sách xé nát bét, hung tợn nói, "Cái bộ dạng rách nát như ngươi, còn đòi đọc sách? Sao nào, ngươi muốn thi cử? Muốn làm quan ?Ngươi nằm mơ đi, con trai tiện tỳ, cả đời cũng chỉ có thể là tiện tỳ cho bổn thiếu gia!" "Ta giết ngươi! Ta giết ngươi! Không được mắng mẹ ta! Không được mắng mẹ ta!" Thiếu niên hết sức giãy giụa, mặt giận đến đỏ bừng, trong mắt đều là tia máu. Liên Hương cùng Lan cô quỵ xuống đất không ngừng dập đầu, khóc lóc nói "Đại thiếu gia, bỏ qua cho Tam thiếu gia đi, bỏ qua cho Tam thiếu gia đi!" "Cút qua một bên đi! Người đâu,, mau lục soát cho ta lục soát, tìm xem hắn còn dám giấu sách ta ở đâu? Cũng lục soát ra xé sạch sẽ!" Gia đinh lật hết từ trong gia ngoài, cơ hồ đem cả tòa viện xới tung, ngay cả giấy nháp trong phòng cũng bị đem xé sạch, thành một đống giấy vụn vất đầy trên đất . Kì thực cũng không nhiều, cộng thêm giấy nháp, cũng chỉ chất thành một đống nhỏ. Tam thiếu gia ngơ ngẩn nhìn đống giấy vụn đầy đất, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên mập kia, nói "Nếu có một ngày ta lên như diều gặp gió, ắt sẽ khiến ngươi chết không ..." Lời còn chưa nói hết, một tên gia đinh liền một cước đem hắn đá lộn nhào trên đất, cười to nói "Còn lên như diều gặp gió chứ ? cái mạng tiện lăn lộn trong bùn lầy, ai cũng không sửa được đâu!" Hạ Hầu Liễm đứng dựa ở bên tường , nhìn đến mức trong lòng nổi giận, tay không tự chủ sờ lên chủy thủ bên ủng, lại suy nghĩ một chút, không được, thích khách không thể bại lộ mình. Hắn cưỡng bách mình nắm tay dời đi, an tĩnh co lại thành một nắm đấm. Tên mập đứng ở cạnh Tam thiếu gia , từ dưới đất hốt lên một nắm giấy vụn, tay trái nắm lấy mặt y, đem giấy vụn nhét thẳng vào miệng. Tam thiếu gia giãy giụa, gia đinh đè chặt hắn, nhìn hắn ho khan không ngừng đều thi nhau cười. Lan cô cùng Liên Hương muốn xông tới, bị những tên gia đinh khác ngăn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tam thiếu gia đỏ mắt nằm trên đất. "Tạ Kinh Lan, ngươi nghe đây, tiện tỳ mẹ ngươi ban đầu thừa dịp cha ta uống rượu say leo lên giường cha ta mới có ngươi, ngươi chính là một cẩu tạp chủng, còn vọng tưởng đi học làm quan? Dẹp ý niệm này đi, mẹ ta cho ngươi mặt mũi, mới để cho ngươi còn có một danh thiếu gia, ngươi nếu không an phận, bổn đại gia ta để cho ngươi cùng nô tỳ già không chết kia lăn đi cọ bô." Tên mập kia từ trên đỉnh đầu hẳn vung đám giấy vụn xuống, giấy vụn như bông tuyết rơi đầy mặt và đầu cổ hắn, một đám người cười to, nghênh ngang mà đi. Lan cô cùng Liên Hương đỡ Tạ Kinh Lan dậy, hai người phủi bụi trên người hắn, trong mắt đều ngập nước mắt. "Đại thiếu gia làm sao có thể khi dễ Tam thiếu gia như vậy? Những sách này đều là hắn không cần, Tam thiếu gia chúng ta từ trong kho hàng nhặt về cũng không được, lại đem sách xé thành như vậy." Liên Hương tức tối bất bình, nhìn thấy Tạ Kinh Lan mím môi không nói, thần sắc mềm nhũn , nói, "Thiếu gia...hay thôi chúng ta đừng đọc nữa, aiya, không giấy không mực, bây giờ sách cũng mất, hay là bỏ đi." Tạ Kinh Lan không để ý tới nàng, Lan Cô cầm tới cây chổi, muốn đem giấy vụn trên đất quét sạch sẽ. Tạ Kinh Lan đứng lên ngăn nàng lại, nói "Chớ quét, đem thu vào trong nhà, ta còn có thể dính lại." "Nhưng cũng rách thành như vậy, lại còn mấy quyển cùng xé nát một chỗ, có thể dính trở lại sao?" "Có thể, để ta làm." "Đúng rồi, hôm nay nô tỳ mang về Tiểu Liễm biết chữ, có thể giúp thiếu gia. Tiểu Liễm, ngươi ở đâu, mau tới đây, thỉnh an thiếu gia." Hạ Hầu Liễm nghe vậy, vội vàng chạy tới, xiêu xiêu vẹo vẹo bái Tạ Kinh Lan một lễ. Đi tới gần, Hạ Hầu Liễm mới nhìn rõ dung mạo vị tiểu thiếu gia này. Mặc dù mặt đầy bùn đất, nhưng không giấu được tú sắc giữa hai chân mày, đuôi mắt như nét bút vuốt qua một đường, hơi hướng lên, họa ra một vẻ phong lưu , có điều sắc mặt lại tái nhợt, giống như có bệnh, dáng vẻ như cơm ăn không no. Hóa ra là một kẻ yếu ớt như đàn bà, không trách tay chân không có tý sức lực nào. Nam nhân Già Lam ai cũng thân thể cường tráng, cỡi quần áo liền là từng bắp thịt rắn chắc. Hạ Hầu Liễm hàng năm ở trên núi, gặp được đều là nam nhân đã qua muôn ngàn thử thách, từ trong tử địa bò ra trở về, chưa từng thấy qua ai thân thể lại suy nhược yếu ớt như tiểu thiếu gia này, lập tức trong lòng có chút không coi trọng hắn. Tạ Kinh Lan ngước mí mắt quan sát Hạ Hầu Liễm một cái, thấy hắn tóc mai tán loạn, trên mặt không biết dính lên thứ gì bẩn thỉu, chỗ đen chỗ xám, giống một con khỉ sống sờ sờ, không nhịn được cau mày nói "Thứ đồ gì thế này? Ta không cần, trả về đi." Hạ Hầu Liễm "..."

đốc chủ có bệnh